Trong khi hầu hết các nền văn hóa coi đó là thô lỗ, người Tây Tạng truyền thống lại lè lưỡi để chứng minh mình không phải ác quỷ. Đó là cách nói: "Nhìn này, lưỡi tôi không màu đen, nên tôi là người tốt!"

Ở nhiều nơi trên thế giới, lè lưỡi vào mặt ai đó có thể khiến bạn bị mắng. Nhưng tại vùng cao nguyên Tây Tạng, cử chỉ bất thường này lại bắt nguồn từ lịch sử sâu xa và là một sự lịch thiệp tuyệt đối.
Câu chuyện bắt đầu vào thế kỷ thứ 9 với một vị vua Tây Tạng tàn bạo tên là Lang Darma. Truyền thuyết kể rằng ông ta độc ác đến mức lưỡi có màu đen. Sau khi ông chết, nhiều người lo sợ ông có thể đầu thai làm người để tiếp tục gây rắc rối.
Để làm người khác yên lòng, người Tây Tạng bắt đầu lè lưỡi khi gặp người lạ.
Ngày nay, đây đã trở thành một truyền thống hiếm gặp hơn, chủ yếu được thực hiện bởi các thế hệ cũ hoặc ở các ngôi làng xa xôi như một dấu hiệu của sự tôn trọng sâu sắc. Đó cũng là cách để cho thấy tâm trí bạn trong sạch và lời nói của bạn thuần khiết.
Lè lưỡi ở Tây Tạng là một ví dụ đẹp về việc biến một truyền thuyết đen tối thành biểu tượng của sự tin tưởng. Đó là một cách "kiểm tra danh tính" bằng hình thể, ngụ ý rằng: "Tôi đến trong hòa bình, và tâm hồn tôi trong sạch như màu hồng trên lưỡi tôi vậy."