Tại vùng đất mưa nhiều ở Ấn Độ, người ta không xây cầu bằng thép. Thay vào đó, họ "trồng" cầu! Bằng cách uốn nắn rễ cây suốt hàng thập kỷ, họ tạo ra những lối đi sống động, càng già càng vững chãi.

Tại bang Meghalaya, Ấn Độ - một trong những nơi ẩm ướt nhất hành tinh - những cây cầu bằng thép hay gỗ sẽ nhanh chóng bị mục nát hoặc rỉ sét. Để giải quyết vấn đề này, người dân Khasi địa phương đã sử dụng một phương pháp đầy kiên nhẫn và thiên tài: họ trồng cầu.
Quá trình bắt đầu với cây Ficus elastica (cây cao su Ấn Độ). Loại cây này có những chiếc rễ phụ mạnh mẽ mọc trên mặt đất.
Trong khi hầu hết các cây cầu yếu đi theo thời gian, những "cây cầu sống" này thực tế lại càng vững chắc hơn. Khi rễ cây già đi và đan bện vào nhau, thời tiết ẩm ướt giúp cây phát triển mạnh mẽ. Một số cây cầu có thể chịu được 50 người cùng lúc!
Cầu rễ cây sống là một ví dụ hoàn hảo về việc con người làm việc cùng tự nhiên thay vì chống lại nó. Chúng có thể tồn tại hơn 500 năm, trở thành một trong những công trình kiến trúc bền vững nhất thế giới.