Những bề mặt mềm và không bằng phẳng hấp thụ sóng âm giống như một miếng bọt biển. Trong một căn phòng đầy thi thể, không còn bề mặt cứng nào để âm thanh phản xạ lại!

Mặc dù ý tưởng về một căn phòng đầy thi thể nghe có vẻ giống như trong phim kinh dị, nhưng lý do bạn không thể nghe thấy tiếng vang ở đó thực chất hoàn toàn là vật lý. Đó cũng là lý do tại sao phòng thu âm có mút xốp trên tường hoặc tại sao một ngôi nhà trống trải nghe lại ồn hơn nhiều so với một ngôi nhà đầy đủ nội thất.
Để tạo ra tiếng vang, sóng âm cần đi từ miệng bạn, đập vào một bề mặt cứng, phẳng và nhẵn (như tường bê tông) và phản xạ ngược lại tai bạn. Nếu âm thanh không thể bật lại, sẽ không có tiếng vang.
Cơ thể con người (dù còn sống hay đã mất) đều không cứng hay phẳng. Chúng được cấu tạo từ các mô mềm, da và quần áo. Trong âm học, chúng được gọi là vật liệu hấp thụ.
Trong một căn phòng đầy người còn sống, bạn cũng sẽ không nghe thấy nhiều tiếng vang. Tuy nhiên, sự thật về "thi thể" thường được dùng để nhấn mạnh sự im lặng đến đáng sợ của các nhà xác hoặc hầm mộ. Nếu một căn phòng chứa đầy các vật thể mềm từ tường này sang tường khác - dù đó là đệm, áo khoác dày hay thi thể - căn phòng đó sẽ trở nên "chết về mặt âm thanh" (acoustically dead).
Tiếng vang cần một "chiếc gương" cho âm thanh. Các cơ thể hoạt động giống như những "chiếc chăn" hút hết sóng âm. Nếu một căn phòng chứa đầy chúng, âm thanh không còn chỗ để bật lại, khiến căn phòng có cảm giác im lặng một cách kỳ lạ và ngột ngạt.